Sài Gòn, Sáng Nắng Chiều Mưa
 
 
 
Sàigòn có gì lạ không em
Khi anh đi thành phố vẫn êm đềm
altBởi khi anh từ giã Sàigòn để trở về đơn vị
Nắng vẫn là buổi sáng và mưa vẫn là buổi chiều
 
Sài gòn buổi chiều trời hay mưa
Bất kể bốn mùa xuân hạ thu đông
Em buổi tối cũng như Sàigòn buổi chiều
Nước mắt buồn làm bận bước chân đi
 
Tám tháng rồi không thấy mặt Sàigòn
Không thấy mặt em – em yêu
Đừng thắc mắc khi anh hỏi Sàigòn có gì lạ
 
Tám tháng xa Sàigòn là tám tháng quên làm thơ
Bao nhiêu là nhung nhớ
Em biết không
 
Tự dưng chợt nhớ bài thơ thuở nọ
Ngày đầu tiên anh hôn lên đôi môi em
Có phải chăng đó là bản tình ca êm đềm
 
Anh yêu em được đã sáu năm
Tính đi tính lại thì mình ở gần nhau không đủ sáu năm
Bởi anh cứ phải đi đây đi đó
Long đong là cả một kiếp người
 
Sàigòn có gì lạ không em
Tuy hỏi thế nhưng anh vẫn mong em trả lời
“Nắng vẫn là buổi sáng và mưa vẫn là buổi chiều
Em nhớ anh”
 
Em yêu – cũng như là anh đang nhớ em.
 
1976 – NGUYỄN BAN SƠ
 
Bản in bài thơ và nhạc đính kèm
 
 
alt
alt
 
 
Cùng Tác Giả / Đề Tài