altNiên khoá 73-74, chúng tôi học lớp 11, lớp học nằm trong giảng đường B bên cạnh phòng thí nghiệm hoá học, dịp đó do sắp có cuộc kiểm tra của Nha Học Vụ nên phòng ốc được dọn dẹp sạch sẽ. Phòng thí nghiệm hoá học cũng thế, được sắp xếp gọn gàng, các chất hoá học không dùng nữa được thu dọn và đổ vào những cái lỗ được đào vừa bằng nhát cuốc ngay trước của phòng.
Chiều hôm ấy đúng vào giờ ra chơi, trời bổng đổ mưa đột nhiên có lẽ do một phản ứng hoá học nào đó một cái lỗ tự nhiên bốc cháy. Toàn bộ học sinh khi ấy rất lấy làm thích thú vì lần đầu tiên thấy một hiện tượng lạ: lửa bốc chấy ngay giữa trời mưa ...
Bỗng nhiên Nguyễn Ngọc Quang hứng chí nói với cả lớp đang đứng nhìn trời mưa và thưởng thức một hiện tượng kỳ thú, một phản ứng hoá học mà từ trước tới giờ chỉ được nghe Thầy Sáu giảng chứ chưa được tận mắt trông thấy: “Tụi mày coi tao làm thí nghiệm hoá học”. Thế là ngay giữa trời mưa to Quang chạy ra sân lượm cái lon sữa bò múc nước từ một cái lỗ bên này đổ vào cái lỗ bên kia với hy vọng lại có một phản ứng gì đó tương tự như cái phản ứng bốc cháy vừa rồi.
Và quả đúng như suy nghĩ của Quang. Một phản ứng hoá học đã  xảy ra nhưng bất ngờ quá không phải là bốc cháy mà là phát ra một tiếng nổ dữ dội đồng thời làm cho Quang bật ra, nước văng tung toé.  Quang la to: “chết rồi”. Cả lớp thất kinh, hai ba bạn đứng gần đó chạy ra ôm lấy Quang dìu vào trong lớp trong khi Quang thì hai tay ôm lấy mặt không biết chuyện gì đã xảy ra ...
Vừa vào đến hè cả lớp xúm lại xem chuyện gì đã xảy ra với Quang ...
Nhưng đột nhiên Quang không la nữa, từ từ bỏ hai tay ra và ... không sao ... trên mặt chỉ là một lớp nhớt nhớt vừa nước vừa bùn, không thương tích gì, cả lớp hú hồn với vụ nổ còn đối với Quang có lẽ là một kỷ niệm nhớ đời ...
Quang là thế trong học hành hay vui chơi thường có những ý nghĩ rất ngộ nghĩnh táo bạo. Chính vì thế mà trong niên khoá 1974-1975 Quang đã được chọn đại diện cho Nông Lâm Súc Bảo Lộc để đi thi học sinh giỏi và kết quả là Quang đã được giải nhất toàn quốc môn Lâm khoa.
Nay cũng thế tuy ở tuổi U55 nhưng Quang vẫn đam mê với việc sử dụng những kiến thức Thuỷ Lâm của mình để làm việc. Nghe nói hiện tại Quang đang cùng với Thầy Bùi Tho “nghiên cứu” dự án nhân giống cây Chanh Giây còn gọi là “mác mác” tại vườn nhà bước đầu đã mang lại những thành công nhất định. Được biết trong tháng 9 này Quang được cử đại diện cho tỉnh Lâm Đồng để tham dự hội thi khuyến ngư khu vực miền trung Tây nguyên.
Yêu trường, yêu rừng, Quang đã có những bài viết rất xúc động được đăng trên Trang nhà như: “Biết khi nào gặp lại”; “Những con đường mang dấu ấn thuỷ lâm” ... Nay xin được giới thiệu một mảng khác của Nguyễn Ngọc Quang: “Làm thơ” và đương nhiên là thơ rừng rồi. (T.Q Khánh)
 
CHÙM THƠ NHỚ RỪNG
 
Giữa rừng
Lớp học ngày xưa ở giữa rừng
Giữa rừng nên có lớp Thuỷ Lâm
Thuỷ Lâm phải học từng cây cỏ
Cây nhỏ cây to phải thuộc lòng
Thuộc lòng luôn cả tên cả họ
Thuộc luôn tụi nó đứng chỗ nào.
 
Cây Rã Hương
Một gốc rã huơng đứng giữa vườn
Cây to dáng ngã nhánh đung đưa
Đi làm nông trại vai mang cuốc
Đào vài nhánh rễ thoảng huơng đưa
Nay về tìm lại sao không thấy
Ai đã đào cây nấu tinh dầu
 
Cây Bứa
Bên đuờng đi ra quán bà Tráng
Cây Bứa xoè cành trái trĩu đưa
Vừa chua vừa chát sao ngon thế
Nhưng lỡ ăn vào sẽ thấy ngay
Mồm miệng ba ngày còn nhựa dính
Nay bứa đâu rồi hỡi Bứa ơi.
 
Cây Lành Ngạnh
Đi tắt ngang qua giữa khu rừng
Một cây Lành Ngạnh dáng liêu xiêu
Ốm nhom ốm nhách không lớn nổi
Bởi các cô nàng khắc chữ yêu
Nay cố công tìm sao không thấy
Chắc bị chặt đi để đuổi bò    
 
Cây Sơn Trà
Nhớ gốc Sơn trà toả bóng xanh
Bao nhiêu anh chị đã đứng quanh
Khắc lên thân ấy bao nỗi nhớ
Dấu vết thời gian đã phủ mờ
Sờ lên vết cắt mà chua xót
Thắp nén huơng đau vĩnh biệt Trà
 
Cây Gội
Cây Gội gần nhà của Thầy Khuy
Da sẫm màu nâu giống học trò
Nay đã vắng rồi bóng dáng xưa
Nên cây Gội ấy cũng bị cưa
Chỉ còn cái gốc nằm trơ đó
Không biết ai cưa để làm gì
 
Cây Đại Hồi
Ngày xửa ngày xưa cạnh cột cờ
Có gốc Đại Hồi đứng chơ vơ
Một cây duy nhất còn lưu lại
Ai đã đốn đi để làm gì
Hương Hồi thoang thoảng hồn thi sĩ
Không lẽ đem về nấu cà ri
 
Cây Đa
Nhớ ở sau lưng “nhà có ma”
Một cây cổ thụ gọi cây Đa
Biết bao huyền thoại nơi chốn ấy
Dấu mốc thời gian đã xoá nhoà
Giờ còn đâu nữa cây Đa ấy
Ôi Đa cổ thụ cũng ra ma.
 
Cây Bạch Tùng
Chính giữa A, B có con đường
Con đuờng nho nhỏ cỏ lưa thưa
Cũng có một cây còn duy nhất
Cây Bạch Tùng non lá khác nhau
May mà nay vẫn còn yên đó
Để cho lớp trẻ biết mà mơ
 
Cây Trắc
Ngày ấy mới vào học dãy A
Ngồi trong lớp học ngó xa xa
Có một cái cây là Trắc Thối
Tới mùa lá rụng chẳng còn chi
Nhưng nay cây Trắc đã biết đi
Trắc ơi Trắc đã đi đằng nào
 
Cây Chò Xót
Ban nhạc Thuỷ Lâm mới lập ra
Ai vào đến lớp cũng ngân nga
Đặt tên cho nhóm là gì nhỉ
Một cánh hoa chò vụt bay qua
Huy Đốc la to tên đã có
Chò xót là tên nhóm lớp mình
 
Cây Sao
(Thân tặng Khánh)
 
Trở lại truờng xưa nắng chói chan
Trên con đuờng nhỏ giấc mơ tan
Hàng cây Sao cũ tuy còn đó
Cây mất cây còn chẳng hiểu sao
                    oOo
Nhớ mãi ngày xưa thằng bạn thân
Răng đau nhức nhối cứ loanh quanh
Thương bạn, đem dao đi đẽo vỏ
Sắc nước cho mày ngậm hết đau
                    oOo
Mấy chục năm sau nay gặp lại
Tìm đến cây Sao của thuở nào
Khốn khổ bạn tôi răng đâu nữa
Sao dẫu không còn cũng chẳng sao
 
Nguyễn Ngọc Quang
07/2009

 

Cùng Tác Giả / Đề Tài