Có nắng, có gió, có mây
Có xôn xao chút sáng ngày cuối năm
Bàn tay cứ tưởng chống cằm
Là ưu tư cũ sẽ nằm ngủ yên
Rêu vô tình bám ngoài hiên
Làm sao che lấp muộn phiền cưu mang
Ngoài kia chắc rất vội vàng
Có người tất tả, gian nan… xuân về
Bỗng dưng nhớ mẹ ta ghê
Cũng xuân, xưa ấy bộn bề lo toan
Cho con chiếc áo đàng hoàng
Liêu xiêu, mẹ gánh lầm than giữa đời
Bây giờ con hết rong chơi
Bây giờ bóng mẹ cạnh đời con đây
Nắng xuân đổ xuống cuối ngày
Sân nhà loang lổ, bóng ngày qua nhanh
Phận người thì vẫn mong manh
Níu yêu thương, giữ yên lành sẻ chia
Bình an, tâm tịnh nẻo quê
Nhẹ tênh, đợi tiếng chuông khuya giao mùa.
 
Nguyễn Thành Trung
 
Cùng Tác Giả / Đề Tài