Người nằm buồn
trên phiến đá thời gian
rêu chưa xanh
cây lá đã úa tàn
bao mơ ước
thờ ơ theo gió bão
sông suối kia 
lau sậy phủ kín bờ
buông hơi thở
nhẹ nhàng rơi nỗi nhớ
ngoảnh mặt đi
trong hoang vắng bơ vơ
người nằm đó
được lấp đầy hoa cỏ
nắng đốt thiêu
thân xác hóa than tro
quên ước vọng
nhạt nhòa trên phiến đá
qua trăm năm
cô quạnh đến vật vờ!
sẽ một ngày
đất buồn thoi thóp thở
mầm non xanh
ngơ ngác giữa hoang vu
có một điều
trong giấc ngủ thiên thu
phiến đá cũ
chẳng bao giờ tỉnh giấc!

Nguyễn Thành Trung