Mấy mươi năm rồi nhỉ
Xa mái trường dấu yêu
Xa con đường thần thoại
Tháng tám hoa phủ nhiều
 
Đường Ngâu xanh sắc thắm
Đỗ Mai ngả nghiêng chào
Dáng gầy em bước chậm
Để một người lao xao
 
Tưởng như là lâu lắm
Ngỡ xa xôi ngàn trùng
Ai ngờ đôi mắt ấy
Giữ nét buồn - chân dung
 
Khung trường đầy mộng mị
Chiếc bàn chỗ em ngồi
Cánh hoa Bằng Lăng tím
Nét vẽ còn tinh khôi
 
Em cúi đầu ngần ngại
Tập vở che nghiêng cười
Có kẻ vừa tung hết
Nỗi buồn bay lên trời
 
Mấy mươi năm rồi nhỉ
Con đường xưa vẫn còn
Muồng vàng hun hút mất
Lưu xá nằm héo hon
 
Nhưng một điều rất rõ
Dấu xưa đã ít nhiều
Đọng vào đôi mắt ấy
Như chút gì là yêu
 
Dù bao năm cũng vậy
Trường xưa thay đổi rồi
Một chút gì giữ lại
Ép khô lá thuộc bài
 
Bây giờ nghêu ngao hát
Blao mưa sụt sùi
Tháng tám – ngày khai giảng
Có người đang bùi ngùi
 
Có người rưng rưng nhớ
Tuy đôi môi vẫn cười
Xòe tay trong mưa gió
Đón cánh muồng vàng rơi.
 
NGUYỄN THÀNH TRUNG