Chàng Lê Xuân Sang và Thiếp trong ngày Lễ Thành Hôn
 
Đàn kêu tích tịch tình tang,
Phải chăng duyên nợ THIẾP - CHÀNG kiếp nao?
Anh sinh trước, em sinh sau,
Mà sao lại sống chung nhau mái nhà?
Nghĩ suy ở chốn ta bà,
Trăm năm dâu bể biết là cơ man.
Buồn vui sát cánh, thiếp - chàng,
Tối hôm tắt lửa, thiếp - chàng có nhau.
 
Cuộc đời giục giã qua mau,
Mới đây thắm thoát nhuốm màu phong sương.
Nợ trần còn mãi vấn vương,
Hai đầu bạc mái còn tương câu thề.
Vẹn tròn hai chữ phu thê,
Mặc cho con tạo bốn bề dần xoay.
Mặc cho sóng gió lung lay,
Ân tình tấc dạ khó mong phai mờ.
Cuộc tình là một áng thơ,
Nếu không gìn giữ, trách nhờ ai đây? 
Nhớ nhau những phút xum vầy,
Nhớ nhau trái ớt, hàng cây quanh nhà.
Nhớ nhau ngọt, đắng cùng ta,
Nhớ nhau gió táp phong ba không sờn.
Mong rằng ai đó bông lơn,
Hãy ngồi suy gẫm nguồn cơn rõ ràng.
Sống thì đồng tịch đồng sàng,
Chết thì đồng quách đồng quan vẹn toàn. 
 
Lê Xuân Sang
29.12.2014

Nhân dịp đầu năm mới, mình sáng tác bài thơ này tặng các cặp đôi thân mến của tôi: Chức-Nuôi, Minh-Thủy, Phương-Lượm, Bình-Bảy, Khởi-Mai, Tâm-Ánh, Chiếu-Gái, Thiện-Tiên. Chúc các bạn, cặp đôi hoàn hảo, "2 người đi khắp thế  gian" trọn đời.