Cách đây mười năm, nhân dịp về VN, hắn và anh em bạn đến uống bia ở một quán gần khu vực Hồ Con Rùa, Sài Gòn.

Quán đẹp, trên tường treo những bài thơ chữ khá to, khách tinh mắt ngồi ở bàn vẫn có thể đọc được. Hắn tuy bị lé, nhưng mắt còn tinh lắm, và hắn giựt mình khi thấy có hai bài thơ thật xuất sắc trong số những bài thơ treo đầy quán.

Hắn bèn nhờ cô em phục vụ chép cho hắn hai bài đó, cô em trắng như bông bưởi vui vẻ làm ngay.

Về nhà đọc lại, thấy ký tên tác giả là Trịnh Muội Muội, hắn nghi ngờ liền. Dù không biết làm thơ nhưng hắn thuộc loại chịu khó đọc thơ, làm gì có nhà thơ nào tên như kiếm hiệp vậy. Lên Gu-Gồ tra, thì ra là thơ của Nguyễn Duy. Hắn đọc lại một lần nữa và thôi rồi, những câu thơ này đã dính vào óc hắn như nhựa đường, không gỡ ra được....

Mời Vợ Uống Rượu

Mỗi năm Tết có một lần
Mời em ly rượu tay nâng ngang mày
Vợ cười chưa uống đã say
Ngọt ngào thì nổi đắng cay thì chìm
Gót chân ăn vẹt bậc thềm
Quanh năm tất bật đi tìm ngày xuân
Tóc loay hoay bạc...bạc dần
Mỗi năm Tết có một lần thôi em

Giữa những ngày cận tết, dưng không hắn lại nhớ bài thơ tuyệt vời này, và kèm theo cái nhớ là một câu hỏi bâng quơ, không biết cô bé chép thơ cho hắn giờ ra sao, không biết cuộc sống đã thay đổi hay vẫn ngụp lặn trong những quán bia ? Dù sao cũng đã mười năm rồi còn gì...../.

Dương Phú Lộc

Cùng Tác Giả / Đề Tài