altMơ hồ dường như có tiếng nói đâu đây, tôi lặng yên nghe hư vô giục giã.  Chiều nay cuối năm, yên lặng quá, khiến tôi nhớ giọng nói em ngày xưa, dư âm của người Bảo Lộc còn đang vang vọng đến bây giờ.  Khi tôi bắt đầu học Bảo Lộc thì tôi chỉ biết tên em chứ chưa thật sự biết người vì em còn là một cô bé nhỏ xíu; hồi đó tôi đã bước vào tuổi mộng mơ và đã chủ trương cho ra mắt tờ báo Xuân Bảo Lộc năm 1961 do nhà in Thông Tin Quảng Bá phát hành.  Thế rồi 13 năm sau quay về: trường xưa đã đố̉i tên, đất nước đã đổi chủ và em đã trở thành cô phụ với hai đứa con trai.

Hình như lâu lắm rồi tôi chưa từng bao giờ nhớ em đến thế!  Nhớ đến nỗi không biết mình phải làm gì để qua khỏi buổi chiều nay.  Vô hình chung tôi thấy cái ngã mơ hồ trong tôi quá lớn không thể nào giải thoát được, khi những cuộc tình dang dở ngày xưa đột nhiên bừng cháy lại.

Ngày đó ta yêu em không ngại ngùng, chỉ vì chúng ta cùng khắc khoải hồi tưởng đến quá khứ và tương lai thì xa vời quá ngoài tầm tay.  Chỉ còn hiện tại với ly cà phê buổi sáng ân cần em pha cho anh, dù còn quá bận bịu với chuyện buôn bán hàng quán; chúng ta chỉ được hưởng trọn vẹn buổi chiều, phố xá Bảo Lộc vắng tanh chỉ còn có hai đứa mình cười nói xôn xao.  Hạnh phúc tuyệt vời ngắn ngủi đó đến với tôi trong thời gian chờ đợi những gì phải tới sẽ tới, từng bước một, mệt nhoài với ngôn từ và con số để thanh lý xong xuôi một xí nghiệp đã đổi chủ, đổi tên trong đà cải cách kinh tế mỗi ngày một biến chuyển.

Người ta thường ca tụng tình yêu trong sáng tươi đẹp như trăng sao, chuyện tình của chúng ta là một chuyện tình giản dị giữa cung và cầu; hai bên đều có con cái ngăn cách, bên tám lạng bên nửa cân, môn đăng hộ đối.  Con chúng ta đều đeo khăn quàng đỏ tới trường, học những bài học chính trị ngay từ thơ ấu, để chỉ biết tiến không biết lùi, còn chúng ta thì chậm tiến chỉ mơ mơ màng màng nghĩ đến ngày xưa hoàng thị.  Chúng ta cần nhau để cùng than thở câu chuyện “Nửa chừng Xuân” thoắt gẫy cành thiên hương, để hiện tại sống như đang sống, chơ vơ nửa chợ nửa quê, tiến thoái lưỡng nan.
Đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu, chúng ta thiệt tình yêu nhau từ đó, bỏ mặc tương lai muốn đi đâu về đâu, giống như thuyền và biển, bài hát tôi đã tặng em trong băng nhạc tôi mua từ thành phố mang lên.  Lúc đó tôi thấy mình thật là nghèo, một chút xíu quà cho con em cũng phải tính toán chọn lựa, xem món quà nào có ý nghĩa nhất.
Khi cuộc tình lên cao vút, thì chúng ta trở thành trẻ thơ dại khờ; nhất là những ngày xa nhau lòng dạt dào thương nhớ, em đã viết cho tôi nhiều lá thơ rất nồng cháy, đọc đi đọc lại tôi không chán, tôi đã đưa cho mẹ xem, mẹ cũng thích, rồi mẹ cũng đọc đi đọc lại và mẹ cũng quan tâm đến hoàn cảnh của em và giữ luôn những lá thư đó, những bonus của Thượng Đế đã cho tôi sau tháng tư đen của dân tộc.

Tôi thường mơ tưởng tôi được trở thành Doctor Zivago, người đã tìm thấy Lara ở vùng Varikino đầy bông tuyết; và từ vùng hoang vắng này tình yêu đã chắp cánh bay cao, vượt qua núi Đại Bình sừng sững phủ đầy mây trắng.  Chúng ta đã từng mơ màng đến những khung trời đầy hoa tuyết ấy ở ngoại quốc, trong đó con cái chúng ta được vui chơi thoải mái học hành; tuy không quen chịu đựng một mùa đông tuyết giá nhưng hình như chúng ta cảm thấy nơi đó ấm cúng hơn quê nhà, và khi mùa xuân đến muôn hoa rực rỡ đua nở trong ánh thiều quang.  Ừ nhỉ, nếu chúng ta yêu nhau trong vùng trời tự do như cánh bướm mùa xuân thì thoải mái biết mấy!

Hình như em không đợi chờ đến được cái ngày kết thúc đó và vội vàng đi trước, khiến tôi lại chơ vơ ở bến đợi một mình; tôi không bao giờ oán trách em dù rằng tôi biết trong đời sẽ không bao giờ trở lại.   Quãng thời gian ngắn ngủi một năm đó, ta đã cho nhau tất cả cuộc đời, chiếc Honda Dame tài sản cuối cùng còn sót lại tôi đã để cho em sử dụng; không còn gì trong tương lai để trả nợ cho nhau, sòng phẳng như định mệnh đã an bài.
Hôm nay nhớ lại em vì câu hỏi một người bạn hỏi: “Nếu bạn để lọt một chỉ vàng trong thùng rác thì bạn có trở lại tìm kiếm hay không?”  Tôi đã trả lời là tôi không đi tìm, vì tôi chỉ thích yêu đương chứ không thích tiền tài, vì tình thì khó kiếm còn tiền thì ở đâu cũng có, tìm làm gì cho mệt.  Nói thì như vậy đó, nhưng không hiểu sao tôi vẫn nhớ đến em, vẫn nhớ đến những đau khổ đã đeo đẵng tôi suốt thời gian sau này, từ lúc em dứt khoát chọn lựa một nhân vật mới làm hình tượng yêu đương.  Rồi cuộc tình bỏ ta đi như những giòng sông, mải miết xuôi giòng, bôn lưu đáo hải bất phục hồi.

Chiều nay ngoài trời lại trở gió, bão lạnh ở Alaska lại trở về, nhưng gíó lạnh không làm mờ hình tượng em trong tôi, cái ngã vô thường hay “thương vồ” ấy, sao không đứng đắn lại một chút, biết phân biệt thiện ác và tiếp tục đi cho trọn đường đời.  Thật vậy nếu đã có những định luật về tình yêu chứng minh là tình yêu chúng ta mù quáng thì tại sao lúc xa nhau chúng ta không thể quay lại; đằng này cứ im ỉm mãi cho đến đoạn cuối của cuộc đời, cách nhau từ hai bên bờ Thái Bình Dương xa thẳm mà vẫn nghĩ về nhau.

Bạn tôi có lần hỏi tôi đã tha thứ cho người xưa chưa?  Thực ra tôi có quyền hành gì mà tha thứ: chúng ta gặp nhau, yêu nhau và xa nhau chưa hề có đăng ký, chưa có những chứng nhân ký tên vào nhật ký tình yêu.  Thật vậy tình đôi chúng ta rất đơn giản, vì chúng ta chưa hề hứa hẹn nhau một điều gì.  Bây giờ lỡ xa nhau rồi, không bao giờ gặp lại thì tha thứ hay không tha thứ đều trở thành vô nghĩa.

Chiều qua đi chơi ở Reno về cùng con cái, trời giá lạnh và bão tuyết nên phải nộp tiền điện hơi nhiều; trên đường về lại gặp một trận cuồng phong lật sấp hai xe trucks chở hàng.  Xe tải vững chắc và chở nặng còn bị lật sấp thì thử hỏi cái ngã vô thường như tôi làm sao chịu đựng nỗi những cuồng phong tình ái.

Chắc bạn lại hỏi tôi bài này kể lại một câu chuyện tình, tại sao tôi lại lấy tên là “Nhất Ngã” điều đó cũng dễ hiểu là chỉ có một mình làm sao xẻ đôi được bây giờ, đồng thời ý thứ hai là một lần ngã trong đời mà nhớ mãi không quên.

KHUÊ LY
tháng mười hai 06

Cùng Tác Giả / Đề Tài