Xuyến ngồi làm người mẫu cho lớp học trang điểm một cách tình cờ, vì hôm nay Xuyến mặc áo hở vai, cô giáo đang dạy bài lễ hội, thế là cô giáo bắt Xuyến lên ngồi trước lớp.
 
Xuyến vốn im thin thít khi bắt đầu gia nhập lớp học, vì ở tuổi ngòai 30 không dễ để Xuyến trò chuyện làm quen với mấy em mười tám đôi mươi hoặc rủ rê mấy bạn ấy ăn chè, uống sinh tố sau giờ học.
Xuyến hơi ngại, nhưng mến cô giáo nên đồng ý ngồi trước lớp. Sau năm sáu lớp phấn che hết tất cả những lo toan, mất ngủ, mệt mỏi trên gương mặt Xuyến thì Xuyến cứ phải trả lời câu hỏi “chị bao nhiêu tuổi”, “chị có lai Ấn không chị?”. “em chắc là chị có lai, chị về hỏi thử ông ngọai, ông cố của mình xem.”
 
Xuyến không cần đến mấy cái lớp phấn son mới biết mình xinh, mình lai hay mình trẻ. Xuyến cũng chả cần lục lọi gia phả của Xuyến xem cái ông nào đi ngủ nhầm giường bà Ấn, hoặc bà nào của Xuyến có mối tình một đêm với hòang tử Ấn …..Xuyến luôn biết Xuyến là ai, muốn gì, như thế nào….., nhưng sao Xuyến cứ liên tục làm sai những gì Xuyến biết tốt cho Xuyến nếu Xuyến làm khác đi…để rồi phải kiếm niềm vui bằng cách chui vô cái lớp có mấy cô bạn học thích mặc đồ bồ đến lớp cùng một gương mặt hòanh tráng phấn son.
 
Nét gì trên gương mặt Xuyến cũng được đem ra bình luận, tòan lớp tấm tắc với cô giáo rằng Xuyến xinh. Ở phía cuối lớp chợt có tiếng oang oang  ……”đẹp quá, hồng nhan bạc phận đó cô ơi”
 
Cô giáo cười và trách cái cô nàng có duyên nào đó vừa bình luận câu nói hay ho kia.
 
Người mẫu cười, mắt đang nhắm cho cô vẽ mắt, người mẫu không trách chỉ muốn liệng cái kiếng đang cầm xuống cuối lớp. Người mẫu tuy nhắm mắt nhưng cũng biết nàng nào vừa phát biểu, chắc là cô nàng đã hỏi em Bi – nam sinh duy nhất của lớp “em có phải là Gay không em?”
 
Cô giáo nói nho nhỏ như để Xuyến quên đi câu nói vừa rồi “hồng nhan bạc triệu đó cưng”
 
Xuyến bóp cánh tay cô một cái nhẹ như cám ơn lời nói dễ thương của cô.
 
Người mẫu luôn luôn cầm cái kiếng mở mắt ti hí để xem cô giáo vẽ gì lên mặt mình, nhưng sao Xuyến lại thích nhắm tịt mắt lại. Xuyến để tâm trí mình trôi bồng bềnh một giờ đồng hồ với sự tưởng tượng mình đã chết, xung quanh hơn 30 người xa lạ đang bình luận về mình. Chỉ là tưởng tượng nên mới nghe được sự bình luận của hơn 30 người, chứ nếu là sự thật thì có lẽ con số cũng phải gấp 2 , gấp 3 …..Lẽ nào đám tang Xuyến không có được đến 100 người.
 
Xuyến sẽ ghi lại dặn dò “vào cửa miễn phí” ….không cần hoa, trái cây, tiền bạc gì hết. Mà miễn phí thì thiên hạ có đến không ta? Hay phải ghi thêm “đến viếng có quà , không giới hạn số lần”
 
“Con nhìn lên đi con”
 
Xuyến hoàn hồn mở mắt ra cho cô giáo vẽ mí mắt dưới.
 
Lại nghe bình luận…xinh xắn, tươi tắn, … như cô dâu….
 
Thôi xem như mình chết không nhắm mắt vậy, Xuyến cười với ai đó vừa nói “cô ơi, chấm cho chỉ cái chấm đỏ đi cô, cho chị thành người Ấn luôn”
 
“Ây da,…” Xuyến muốn chửi một câu tiếng tàu với chính mình. Nhưng rồi tiếng chửi không thành tiếng mà lại thành một hơi thở dài .
 
Lắm kẻ khen xinh, thế mà có một kẻ bỏ chạy.
 
Lắm người khen khôn, vậy mà bị một tên lừa sạch thần sắc….phải học tô son trét phấn đầy mặt.
 
Lắm chàng ưng bụng vừa ý, nhưng xách đít chạy te te theo tình khập khiễng.
 
Xuyến ngồi đối diện với phần kiếng được ghép lại phía cuối lớp, nên khi Xuyến nhìn vào kiếng, Xuyến thấy gương mặt mình bị chia làm đôi.
 
Cô giáo cũng chỉ vẽ một bên mặt.
 
Nhìn buồn cười với một con mắt xanh đỏ sắc sảo đanh đá, một con ngoan hiền trong sáng.
 
Nếu như nhìn cuộc đời thì nên nhìn bằng con mắt cô vẽ hay con mắt thật của Xuyến đây?
 
Con mắt tô vẽ là con mắt đựợc cuộc đời tô luyện bởi sự vấp ngã, bởi kinh nghiệm sống, bởi những sự việc xanh đỏ đã được nhìn, được thấy, được khóc, được long lanh mỉm cười hạnh phúc bằng mắt chứ không phải nụ cười trên môi nhạt nhẽo. Con mắt chứng kiến nhìều, xót xa nhiều hơn hạnh phúc, con mắt nghi ngờ tất cả, dò xét tận ngóc ngách hoặc nhìn người lại thấy mãnh thú…..
 
Con mắt trong sáng là con mắt phán xét, con mắt không bị những khổ đau dày vò đâm ra cay nghiện với cuộc đời, con mắt chỉ với phần gương phản chiếu là con ngươi đen lay láy tròn xoe, nhìn ai đều thấy là con người, mà con người thì không thể ăn thịt đồng lọai, không thể hãm hại nhau chỉ vì tô phở, miếng thịt nướng BBQ thơm phức hay cục vàng mát lạnh hay tờ đô lấp lánh.
 
“Cám ơn người mẫu”
 
Tiếng vỗ tay, tiếng xúyt xoa trầm trồ…”cô vẽ đẹp”, tiếng í ới “chị ơi, chị lại đây em xem chút”. ..”chị nhắm mắt lại dùm em”….”chị….chị..chị”
 
Người mẫu lí nhí “cám ơn cô”
 
Cô khen người mẫu với cả lớp “lớp này từ hôm học đến này, chỉ có người mẫu này biết cảm ơn cô làm cổ đẹp “...và cô giáo nói về văn hóa cảm ơn, xin lỗi khi cô giáo du lịch ở Mỹ. Cô nói từ mai ai được cô trang điểm mà không cám ơn cô, cô đánh đít.
 
Cô giáo hơn 60, xinh tươi như gái 40, xưng con ngọt xớt với mọi người. Cô la, cô nói cô dữ nhưng đều làm người đối diện thấy ấm áp như học với mẹ, với bà của mình.
 
Cả lớp…cười…..khi nghe lời hù dọa.
 
Người mẫu chỉ cảm ơn cô vì đó là thói quen khi nhận được gì từ người khác, chứ không hề tỏ ra khác bạn học hoặc muốn làm cho khác người để được cô giáo khen.
 
Xuyến ngẫm nghĩ về cái sự Cười.
 
Sao thiên hạ chỉ biết xách cái thân te te hớn hở ra đi, sau khi được người khác làm mình đẹp hơn, xinh hơn, sáng sủa hơn
 
Sao thiên hạ chỉ có biết cười trừ khi làm tổn thương người khác nhỉ.
 
Sao người ta có thể cười với Xuyến khi báo cho Xuyến những cái tin có thể bóp nghẹt đường dẫn máu đến tim Xuyến nhỉ?
 
Sao người ta có thể cười với người khác, khi biết Xuyến đang bị trong tâm bão mà không hề có dự báo.
 
Sao …sao …sao
 
Một ông sao sáng, hai ông sáng sao.
 
Trăng với sao gì cơ chứ, giáng sinh đến rồi, đâu phải Trung thu mà trăng với sao hở Xuyến.
 
Xuyến hăm hở với gương mặt đẹp, cầm cọ hý hóay cho nửa trong sáng còn lại phải xanh xanh đỏ đỏ vì hoặc là xanh đỏ, hoặc trong sáng. Không thể nửa này nửa kia ra nhìn cuộc đời được, nếu không muốn cuộc đời phán cho một câu “con điên”
 
Thôi thì nhủ với chính mình “xanh vỏ đỏ lòng”…..nhìn vậy hổng phải vậy à nha.
 
Giáng sinh rộn rã, Xuyến không thể cứ chờ chết hoặc giả chết hòai được
 
Buông cọ xuống, thấy mình cũng giống cô dâu thịệt
 
Xuyến cười với chính gương mặt đầy màu sắc.
 
Nhạc giáng sinh tưng bừng., nhìn lại mình trong gương …….”ừh! cũng xinh chứ bộ, giống cô dâu chứ bộ”
 
Lao ra đường chuẩn bị đón giáng sinh thôi, chết chi uổng vậy.
 
Bắt chước mấy bà bán ve chai phải lượn lờ mấy tuyến đường trung tâm cất tiếng rao ngọt ngào thôi Xuyến ơi….”Ai làm chú rể hôn………Cô dâu đây………..Ai làm chú rể hôn?”
 
Trần Thị Nhung 
 
(Viết một mạch từ 7h sáng-8h sáng 22.12.09)
Cùng Tác Giả / Đề Tài