altBuông mình một cách nặng nhọc xuống cái giường bé tí, chiếc giường khe khẽ rên lên tiếng ét ét của lò xo đã lâu không được tra dầu nhớt, thế mà lão lại đánh cái phịch xuống thân nó.
 
Lão liếc một vòng căn phòng trăm rười nghìn, không tivi, không tủ lạnh, không tủ treo quần áo, giường be bé được chòang bằng lọai thun rẻ tiền không nhăn không nhàu dù có vật lộn ầm ầm, lọai thun mà Thường nhìn là ghét, lão nhớ đến nàng.
 
Lão bước lại phòng tắm để xem cái cuối cùng cần có ở xứ sở này, liệu với giá trăm rười nghìn thì phòng lão có thể được dùng không? Nước nóng?
 
Lão rửa lại mặt bằng nước nóng, thứ tiện nghi duy nhất lão được hưởng trong chuyến đi này. Lão nhìn vào gương và cụp nhanh mí mắt xuống bước ra khỏi phòng tắm.
 
Lão châm thuốc một cách chậm chạp và xem thử Thường có gọi cho lão? Cái điện thọai không một dòng thông báo về tin nhắn mới hoặc cuộc gọi nhỡ.
 
Còn mong gì nữa ở Thường cơ chứ?
  
Thường là tên của nàng, có lẽ ông hộ tịch phường nơi làm giấy khai sinh đã đóan được số mệnh của nàng, về cái tính “thương người hơn thể thương thân”, về cái hay gọi là “rung cảm bất ngờ”, nên ổng quẹt ngay một dấu huyền, từ Trần Thị Thương thành Trần Thị Thường.
 
Cái tên Thương đẹp đẽ hiền dịu ba má đặt cho con gái, thế mà lão hộ tịch nỡ nào biến nó thành Thường. Ba má lại chẳng ngó kỹ… thế là có cô tên Thường trên cuộc đời.
 
Lão riết liên tục hai ba hơi thuốc khi dòng suy nghĩ của lão chạm đến chữ Thường... vì nhìn cái drap giường bằng thun rẻ tiền, vì nhìn cái điện thọai im lìm, vì ngó xuống đất thấy đôi giày tình yêu Thương tặng hôm sinh nhật lão, ngó tới ngó lui, ngó kiểu gì thì cũng phải nhìn xuyên qua đôi mắt kiếng Thường mua tặng lão vì muốn lão trông trẻ hơn dăm ba tuổi với cái kiếng hiệu Gucci.
 
Lão ghét thở dài nhưng hơi thở của lão nó cứ thườn thượt trôi qua hai lỗ mũi làm đục không khí xung quanh lão, làm không khí như bị một con virus nỗi buồn dâng ngập tâm hồn đang héo úa của lão.
 
Cơ sự của việc lão đến căn phòng này, làm rơi rớt những tiếng thở dài ngập nơi này cũng chỉ vì lão đã bảo với một người đàn bà khác “Thường chỉ là cô gái bình thường đối với anh”.
 
Lão rít hơn chục hơi thuốc lúc dòng suy nghĩ của vài sợi dây thần kinh chạm đến cái dáng Thường đổ gục bên cánh cửa, khi nàng mở cho Lão bước ra khỏi cuộc đời nàng. Thường đã không hiên ngang đứng thẳng người mặc kệ thiên hạ nghĩ gì về mối quan hệ chưa phải vợ chồng, không hẳn tình nhân với bà con lối xóm xung quanh nhà nàng, như những lần nàng mở cửa cho lão bước vào ngôi nhà nàng, bước vào cuộc đời nàng.
 
Giá mà nhắm mắt lại và lão có thể biến mất. Giá mà lão có thể có được quyền đổi bệnh tật như các thí sinh chơi trò chơi truyền hình xin đổi câu hỏi. Giá mà lão có thể nói với thượng đế: “xin ngài ban cho con căn bệnh đột quỵ, xin đổi căn bệnh tiểu đường, xin đổi chuyện chỉ còn một trái thận, xin đổi căn bệnh huyết áp, xin đổi tất cả bệnh tật này chỉ để lấy… một cơn đột quỵ”
 
Giá mà...
 
Cái từ lão ghét khi sống ở tuổi chạm ngõ hàng sáu, cái tuổi không cho phép mình ước được chết chỉ vì một câu nói thiếu suy nghĩ, cái tuổi bắt buộc phải biết mình muốn gì, cái tuổi già dặn gấp đôi tuổi ba mươi…
 
Ở tuổi ngấp nghé 60, lão mới có dịp suy gẫm về cái tên của con người.
 
Nàng tên Thường, thậm chí cái tên vô cùng cộc lốc, đơn giản bởi ba chữ T, Trần Thị Thường.
 
Lão tên Dũng, một cái tên mà đến cái họ cũng đẹp hơn, sang hơn, thấy xanh tươi bát ngát hơn cái tên của nàng, cái tên của sự mạnh mẽ, dũng cảm… LÂM MẠNH DŨNG
 
Thế đấy, cái tên là cả một mong muốn lớn lao về cuộc đời, về tính cách, về tất cả nhưng gì trông đợi của cha mẹ vào con cái.
 
Vậy mà cái cô bình thường, nhỏ bé, cái cô tên Thường nhưng không phải MỘNG THƯỜNG mà chính xác là THỊ THƯỜNG, lại có đầy đủ những gì gọi là bất thường khi tuyên bố yêu một người hơn nàng 25 tuổi, cái tuổi mà nàng có thể gọi là “bố”, là “ba”
 
Cô Thường ấy đã yêu lão bằng tình yêu mà cô gọi là duy nhất và mãi mãi giống kiểu mấy tuồng cải lương xưa , nếu chết em nguyện ca hết một câu thật dài rồi sẽ chết theo chàng.
 
Lão làm sao không biết được về tình yêu lung linh đó của nàng. Lão không nghĩ rằng nàng cải lương hoặc mị lão bằng những từ ngữ yêu đương, lão biết rõ đứa con gái đáng tuổi con lão , đứa con gái nhỏ bé kia thần tượng lão và tha thiết mong được làm cô dâu nhỏ bé của lão.
 
Thường của lão thiệt không phải là người bình thường như cái tên thị thường, vì nàng bỏ hết những lời ngòai tai rằng lão và nàng khập khiễng, rằng lão chỉ có một trái thận, rằng thời gian chịu án 7 năm,chế độ dinh dưỡng không hợp lý khiến căn bệnh tiểu đường của lão từ tuýp 1 nâng thành túyp 2…
 
Thường vẫn kể với lão về những giấc mơ đám cưới của nàng… không có cái kết của chuyện lồng đôi chiếc nhẫn vào tay nhau, hoặc cô dâu chú rể thắm thiết ôm hôn nhau. Ngay cả giấc mơ về một gia đình mà với Thường cũng không thể bình thường, nó luôn bất thường dang dở không vì tiếng chuông báo thức, cũng tại con rùôi, con muỗi nào đó khiến nàng ..không được đeo nhẫn.
 
Lão đan những ngón tay của lão, nhìn cái vòng tròn... da trắng hơn những chỗ da khác trên cùng một ngón tay, ngón đeo nhẫn, khiến lão thấy nhoi nhói ở ngực.
 
Ngay cả chiếc nhẫn, lão cũng chưa một lần đi mua tặng nàng… Thường của lão vẫn mơ nhẫn cỏ, vẫn mơ túp lều cùng lão, lão chưa tặng nhẫn thì nàng tự mua và đeo vào, nàng vẫn cười tươi rói và luôn ra bộ bí hiểm khi có ai đó hỏi nàng “ai tặng nhẫn cho em vậy”.
 
Nàng hay hỏi lão “em chỉ cần sự thiệt lòng, à mà anh có thiệt lòng không đó, những thứ khác em không câu nệ, như chuyện em mua nhẫn tự đeo chẳng hạn”. Và nàng ngắm ngía ngón tay với suy nghĩ “ ái chà chà, được tặng nhẫn thiệt là thích”
 
Ước gì giờ lão có thể ôm Thường vào lòng và cho nàng biết: “anh không thiệt lòng, nhưng anh có thiệt yêu em”
 
Lão quẳng điếu thuốc hút phân nửa dưới nền gạch và di dí bàn chân lên điếu thuốc dang dở…
 
Thêm một tiếng thở dài rơi rớt từ hai cánh mũi của lão vào không gian, bàn chân lão di chuyển trên điếu thuốc như muốn nó chui tọt vào lòng đất , dù tư duy của lão gào lên “lửa tắt rồi Mạnh Dũng” lão vẫn cứ tiếp tục làm công việc dập lửa… thứ lửa đang đốt cháy trong lòng lão chứ không phải trên điếu thuốc dang dở hút nữa chừng.
 
Lão muốn bước ra ngòai nhưng cái ý nghĩ khắp cái thành phố Đà lạt này chỗ nào cũng in đầy hình ảnh của Thường sánh đôi cùng lão làm lão lại nằm vật ra giường, khép đôi mắt lại.
 
Chọn thành phố đà lạt như một cách trừng phạt chính bản thân mình, lão biết lão không thể ở được trong những khách sạn lão từng đến cùng nàng, lão tự phạt chính lão bằng cách giam mình vào phòng trọ của ấp ánh sáng, một khu lao động nghèo bình dân ngay bến xe của đà lạt.
 
Nhắm mắt nhưng chẳng thể tắt ngọn lửa trong lòng, giữ cho những sợi dây thần kinh đừng run rẩy, và đè cho tim chậm bớt vài nhịp...
 
Nghẹn … là từ diễn tả cảm xúc của lão khi nhắm mắt.
 
Hình ảnh Thường câm lặng, mở tủ lạnh rót đầy ly bia và uống sạch trong 1 giây, ngước nhìn lão và lặng lẽ bảo lão dọn đồ trước khi trời sáng… quay cuồng trong đầu lão.
 
Xấu hổ, lặng câm và bàng hòang đến mức run rẩy trước phản ứng của Thường khiến lão… như một cái máy làm theo yêu cầu của cô gái mang tên Thị Thường.
 
Và nhờ bàng hòang chưa kịp tỉnh chuyện gì đang xảy ra nên lão đã quên mất nón bảo hiểm, để rồi đau đơn hơn khi quay lại lấy nón cho mình, lão đã thấy được hình ảnh người đàn bà bé nhỏ môt phút trước hiên ngang mời lão ra khỏi nhà với gương mặt lạnh tanh… nay gục xuống như cây non sau bão, nức nở dưới cánh cửa mở toang chưa thể đóng dù người đã đi.
 
Cái dáng ấy bóp nghẹt lão và… cái tên cha mẹ đặt cho đã không thể hiện đúng với tính cách của lão... lão cứ nối tiếp sai lầm này theo sau sai lầm khác.
 
Ê chề… khi chợt nhận ra điều mình mong chờ nhất, ước ao nhất đã bị chính mình đánh mất bởi một câu nói vừa trôi tuột qua đôi môi của mình.
 
Có muốn với tay, rướn người… cũng không thể chụp lại được một câu nói “cô gái ấy anh chỉ xem như con gái”
 
Lão sao thế này?
 
Phải mở mắt mà nhìn vào gương, nhìn để thấy một thằng đàn ông hèn yếu ở tuổi gần 60… không biết mình muốn gì, đến lúc biết mình muốn gì thì lại quá hèn để không dám thú nhận…. rằng mình trăm lần sai với nàng.
 
Tút tút…
 
Lão mong chờ, săm soi từng giây từng phút… nhưng khi cái điện thọai rung lên thì lão lại hỏang sợ.
 
Một tin nhắn dằn vặt
 
Một lời khinh bỉ
 
Một phán xét về đạo đức của lão
 
???
 
Ngón tay thô ráp, chai sạn và vàng khè bới cầm thuốc quá nhiều vụng về chậm chạp… bấm nút đọc tin nhắn mới
 
“Anh sống thanh thản và giữ gìn sức khỏe. Không trách cứ bất cứ điều gì anh đã làm. Tha thứ để cả hai cùng nhẹ lòng. BENG.”
 
Một giọt
 
Hai giọt
 
Rồi lại ba giọt…
 
Rớt nhòe mặt kiếng chiếc iphone.
 
Không phải thứ nước mắt của hạnh phúc vì nghĩ mình sẽ có cơ hội ôm lại người con gái đã yêu mình hơn bất cứ thứ gì thuộc về cô, không phải thứ nước mắt của mừng rỡ vì mong chờ tin và nhận đựợc tin.
 
Đó là giọt nước mắt của tử tội khi nghe tuyên án.
 
Beng!
 
Ký hiệu tình yêu của lão và nàng.
 
Thường vẫn bảo với lão từ ngày mới quen nàng:” khi em nói chia tay, anh làm ơn đừng rời xa em, đó là tật xấu của chính em , em sửa hòai không được, giận lên em hày đòi , chia tay chia chân… kiểu dỗi hờn con nít bỏ hòai không được  hehe. Nhưng khi em nói BENG… là chính thức chia tay đó nha”
 
Hai khóe mắt lão lại ươn ướt, nhưng giờ là nước mắt của hạnh phúc được cầu chúc thanh thản, được tha thứ… được sống trong niềm an ủi đã từng được ở bên cạnh người đàn bà bé nhỏ…
 
...Thiệt là Thường.
 
 
Trần Thị Nhung
Cùng Tác Giả / Đề Tài